[SHORT] Kế Hoạch Câu "Cá" Của Lưu Diệu Văn
- Kathy
- Sep 4, 2021
- 11 min read
Updated: Sep 9, 2021
[Góc nhìn thứ ba và góc nhìn của Lưu Diệu Văn]
Một ngày trời quang mây tạnh, Lưu Diệu Văn cùng Tống Á Hiên hẹn nhau đi tản bộ trong công viên. Cả hai đều mặc chiếc áo len trắng ngà dày cộm càng toát lên vẻ đẹp thuần khiết sẵn có của hai thiếu niên.
Ấy vậy mà cả hai đang sóng vai nhau đi dạo được một lúc thì... Lưu Diệu Văn bỗng chốc dừng lại, ánh mắt nhìn về một hướng xa xăm nào đó
Tống Á Hiên theo phản xạ mắt thấy Lưu Diệu Văn dừng lại cũng nhất thời ra lệnh cho đôi chân dài 1m1+ của mình ngừng bước. Mắt Tống Á Hiên đặt trên người Lưu Diệu Văn, thấy em ấy không để ý mình, Tống Á Hiên liền có chút dỗi hờn. Hai tay vô thức chống eo giận dỗi, trong lòng thầm nghĩ: *Vì sao em ấy không để ý đến mình nhỉ?*
Sau đó anh nghĩ mình không nên tự dưng giận dỗi vô cớ, nên nghĩ ra một cách để thu hút lực chú ý của cậu. Anh bèn lên tiếng: "Văn ca, em quay sang đây để anh chụp một cái nè~"
Lưu Diệu Văn nghe tiếng gọi quen thuộc lập tức quay đầu thì thấy anh đang cầm một chiếc máy ảnh màu vàng hướng về phía cậu. Cậu nhìn vào ống kính, dự định tạo một pose thật là "ngông" để bộc lộ hết sức hút lẫn vẻ đẹp soái khí trời ban của cậu trước mặt anh nhưng khi thấy Tống Á Hiên tay cầm máy ảnh nhìn mình cười rất tươi, cậu vô thức không tự chủ được, khóe môi cũng nhẹ nhàng cong lên tạo thành một nụ cười ôn nhu, ấm áp còn hơn ánh nắng đang chiếu rọi trên nền đất kia.
Quay lại với Tống Á Hiên, ban đầu anh cứ ngỡ Lưu Diệu Văn sẽ "ngông cuồng" như mọi khi nên không hề xây dựng tường thành tâm lý vững chắc. Đến lúc chuẩn bị nhấn nút chụp thì Lưu Diệu Văn cười ôn nhu với máy ảnh mà cũng có lẽ là cười ôn nhu, trái tim anh không ngừng đập liên hồi. Anh thầm nghĩ: *Mình lại rung động rồi.*
Tống Á Hiên đè nén lại cảm xúc của mình, quay sang giơ một ngón like với Lưu Diệu Văn: "Văn ca hảo soái nha~". Lưu Diệu Văn được người trong lòng khen thì tâm tình trở nên đặc biệt vui vẻ: "Tất nhiên rồi, em mà sao không soái được." Cậu tự luyến xong thì bước gần về phía anh để xem ảnh.
Thế là hai quả đầu chụm lại cùng xem chiếc máy ảnh. Lưu Diệu Văn nhìn thấy mình trong ảnh đẹp trai hết nấc thì thầm nghĩ: *Quả nhiên anh ấy không nói quá.* Lòng nghĩ thế chứ miệng Lưu Diệu Văn vẫn không nhịn được trêu chọc anh: "Tống Á Hiên nhi, anh chụp xấu quá đi!"
Lưu Diệu Văn dự định khi nhìn thấy một tia thất vọng nhỏ trong mắt Tống Á Hiên, cậu sẽ ở tức khắc bảo là: "Em giỡn thôi đó~ Tống Á Hiên là nhiếp ảnh gia xịn nhất trên thế giới này." Sau khi được khen như thế, Tống Á Hiên sẽ ngại ngùng che mặt đáng yêu vô cùng.
Nhưng Lưu Diệu Văn tính không bằng trời tính...
"Xấu thì thôi, em đừng đăng weibo nhá." Tống Á Hiên biết Văn ca của mình chỉ thích mạnh miệng liền buông một câu vô tình hay cố ý chọt trúng tim đen của Lưu Diệu Văn.
Cậu có tật giật mình, trong lòng có chút chột dạ, bèn chuyển nhanh chủ đề hay nói thẳng ra là đánh trống lảng: "Để em chụp lại cho anh nha."
Tống Á Hiên giơ máy ảnh ra đưa Lưu Diệu Văn. Nhưng cậu lại từ chối nhận lấy mà nói: "Anh tạo pose nào đẹp đi, em sẽ chụp lại khoảnh khắc đẹp nhất của anh bằng đôi mắt tinh tường này."
Lưu Diệu Văn chính là dùng bộ não này lẫn cả trái tim của mình để lưu giữ lại tất cả những hình ảnh, khoảnh khắc đẹp đẽ nhất của Tống Á Hiên.
Nghe vậy, Tống Á Hiên cảm thấy vô cùng ấm lòng, anh có chút cảm động muốn khóc nhưng vẫn cố gắng kiềm nén lại giọt lệ sắp trực trào của mình mà nở một nụ cười thật tươi. Mà Tống Á Hiên lẫn Lưu Diệu Văn đều không biết rằng: Lưu Diệu Văn là người duy nhất có thể nhìn thấy nụ cười đó, có thể khiến anh nở một cười đẹp tựa thiên thần như vậy.
Tống Á Hiên cứ cười tươi như thế nhìn Lưu Diệu Văn, Lưu Diệu Văn cũng dịu dàng cười đáp lại anh. Bốn mắt của họ nhìn nhau, vào khoảnh khắc ấy thời gian như ngưng đọng lại, trong mắt đôi ta chỉ có người kia và mãi mãi chỉ chứa đựng hình bóng của đối phương.
Nhiều phút trôi qua, hai con người dán mắt nhìn nhau kia mới chịu luyến tiếc di dời ánh mắt của mình rời khỏi cửa sổ tâm hồn của đối phương.
Tuổi trẻ là thế, khi yêu đương rất dễ xấu hổ. Sau khi đối mắt với người thương lâu như vậy, cả hai không khỏi nảy sinh cảm giác ngại ngùng.
Tống Á Hiên mặt có chút phiếm hồng quay sang hướng khác. Ánh mắt nhìn xuống bàn chân nhỏ của mình. Sau đó cứ liên tục nhón ngón rồi hạ ngón, tự chơi một mình với bàn chân rất vui, có vẻ như anh đang tự chìm đắm vào thế giới nhỏ của mình.
Lưu Diệu Văn đương nhiên cũng có chút ngại, như Lưu Diệu Văn là ai cơ chứ? Là người bẩm sinh dũng cảm, không sợ trời không sợ đất chỉ sợ Tống Á Hiên không vui. Cậu liền phá vỡ bầu không khí ngại ngùng đã kéo dài được khá lâu rồi. Thâm tâm thầm nghĩ: *Ba giây rồi, cũng lâu quá đi chứ? Không thể để bảo bối nhi một mình chơi đùa được.*
Nghĩ là làm, Lưu Diệu Văn gọi anh: "Tống Á Hiên nhi, lúc nãy em nhìn thấy bên kia có một tiệm màn thầu nhỏ. Chúng ta cùng sang đó ăn chút gì đó nhé?"
Nghe thấy tiếng Lưu Diệu Văn, Tống Á Hiên quay lại, ánh mắt sáng như sao nhìn cậu. Quả đầu nhỏ gật nhẹ một cái: "Được, anh cũng có chút đói bụng rồi~" Tống Á Hiên vỗ vỗ lên cái bụng xẹp lép, bây giờ không còn to tròn như bụng cá hồi trước nữa rồi và bày ra gương mặt kêu gào than đói.
Thế là cả hai tiếp tục sánh bước cùng nhau bước về hướng tiệm màn thầu nọ. Hai thiếu niên, hai trái tim đều đặt đối phương là thứ tự ưu tiên trong lòng.
Dưới ánh nắng bình minh dịu nhẹ, Tống Á Hiên nhỏ bé của chúng ta vô cùng hớn hở vì sắp được thưởng thức món ăn khoái khẩu của mình. Ngoài ra, nói ra có chút xấu hổ, người đi ăn cùng anh còn là Lưu Diệu Văn - người anh thầm thương trộm nhớ nữa, Tống Á Hiên anh cả đời như thế mãn nguyện rồi.
Dưới ánh nắng bình minh dịu nhẹ, Lưu Diệu Văn đã dụ dỗ được bảo bối bé nhỏ đi ăn với mình, cậu thầm nghĩ: *Cuối cùng cũng câu được "cá" rồi. Bước đầu của kế hoạch theo đuổi đối tượng của Hân ca chỉ giáo đã thành công rồi.*
Cắt cắt, cầm lộn kịch bản rồi!
Dưới ánh nắng bình minh dịu nhẹ, Lưu Diệu Văn tâm trạng đặc biệt tốt, vừa bước đi nhịp nhàng cùng Tống Á Hiên vừa len lén ngó sang ngắm người bên cạnh. Lưu Diệu Văn thầm nghĩ: *Hôm nay là ngày tuyệt vời nhất trong đời mình.*
Và rồi Lưu Diệu Văn cứ như thế vừa đi vừa ngắm người bên cạnh, trong đầu không ngừng suy nghĩ: *Hôm nay là ngày mấy ta? Phải ghi chú lại mới được. Hmmm, sau này hàng tháng có cần tổ chức ăn mừng không?....*
Nhưng ông bà ta nói có sai đâu: Làm việc gì thì chú tâm vô việc đó. Chứ cứ lơ đãng, mất tập trung như Lưu Diệu Văn thì kẻo lỡ tai họa ập vào đầu.
Khi đoạn đường đến tiệm màn thầu còn cách không xa thì Lưu Diệu Văn đã vô tình vấp phải một cục đá cỡ trung ven đường mà hôn đất mẹ.
Ui cha, cú hơn đó trông có vẻ hơn bị đau à nha. Sóng mũi cao vút không biết có bị gãy hay chưa. Gương mặt đẹp trai không biết còn đó không.
À vậy thì phải nói lại, mất tập trung như Lưu Diệu thì dù "tai họa" có nằm sẵn dưới đất, tại nơi ai cũng có thể nhìn thấy, ai ai cũng có thể tránh được thì "tai họa" đó vẫn không buông tha cho Lưu Diệu Văn.
Quay lại với Tống Á Hiên, sau khi chứng kiến một màn hôn đất mẹ tuyệt đỉnh của Lưu Diệu Văn thì anh đã ngơ ngác đứng đó nhìn cậu đang ụp mặt xuống đất. Ba giây sau, não đã loading đến mức 100%, Tống Á Hiên mới bắt đầu hoảng hốt, tay chân luống cuống lấy điện thoại ra gọi 120 rồi cúi người xuống từ từ đỡ Lưu Diệu Văn dậy, nhìn trước nhìn sau, nhìn trên nhìn dưới để xem cậu có bị thương ở đâu hay không? Tất cả đều không hề hấn gì trừ gương mặt tựa điêu khắc kia đã bị móp méo vào chỗ...
Tại bệnh viện, Lưu Diệu Văn đang nằm trên giường bệnh, gương mặt cậu đang được băng bó kĩ càng như xác ướp.
Lưu Diệu Văn với tay lấy điện thoại, nhìn gương mặt thảm hại của mình trong điện thoại, gương mặt cậu tựa như đang sụp đổ khi biết rằng cậu dường như đã mất đi ưu thế lớn nhất của mình. Bỗng chốc một nỗi sợ to lớn ập đến, cậu tự hỏi Tống Á Hiên thấy cậu như thế có khi nào không để ý đến cậu nữa không?
Nước mắt lưng tròng, quay qua quay lại tìm kiếm bóng dáng của Tống Á Hiên thì thấy anh đang đứng bên cạnh đang trò chuyện với bác sĩ phẫu thuật đẹp trai gần cửa ra vào phòng bệnh. Nỗi bất an đó trong cậu lại càng lớn hơn.
Lưu Diệu Văn tủi thân, khóc rồi.
Tống Á Hiên trao đổi về thuốc men với vị bác sĩ kia xong thì lực chú ý của anh chuyển dời sang Lưu Diệu Văn đang nằm trên giường bệnh.
"Lưu Diệu Văn, em có phải ngốc rồi không? Đi đường không chịu cẩn thận, có cục đá thôi cũng vấp được nữa."
Tống Á Hiên khi nói giọng điệu có chút gấp gáp, âm lượng có chút tăng cao thường ngày vì giận tên ngốc kia không biết bảo vệ bản thân cho tốt.
Lưu Diệu Văn nghe xong liền nghĩ người ta không cần mình nữa, ủy khuất cộng với tủi thân vì nhan sắc hiện tại, Lưu Diệu Văn thút thít khóc: "Tống Á Hiên nhi, anh không cần em nữa phải hông?"
Sau đó là tiếng sụt sịt nước mũi không ngừng vang lên. Chú sói uy phong lẫm liệt mọi người bỗng chốc hóa thành một chú cún to đùng đang bị bỏ rơi, trông vô cùng đáng thương.
Tống Á Hiên hoảng rồi, đứa trẻ này sao lại dễ khóc như thế? Mình còn chưa giáo huấn nó đủ mà?
Tống Á Hiên chậm rãi đi đến bên cạnh giường, bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo của anh cầm lấy bàn tay to lớn hơn gấp rưỡi của con cún lớn đang khóc lóc kia: "Tống Á Hiên vẫn luôn là Tống Á Hiên. Tống Á Hiên ngày trước vẫn luôn bên cạnh Lưu Diệu Văn, hiện tại và tương lai vẫn luôn như thế!"
"Thật sao?" Mắt Lưu Diệu Văn bỗng sáng bừng lên.
"Thật."
"Vậy anh có nguyện ý mãi mãi trở thành người của Lưu Diệu Văn em không?" Mãi mãi nằm trong vòng tay bảo bọc của cậu.
"Anh... nhưng anh chỉ sợ chúng ta không thể..."
"Anh có thể vĩnh viễn tin tưởng Lưu Diệu Văn. Vì vậy, Tống Á Hiên anh có nguyện ý mãi mãi bên cạnh em hay không, dù cho nhan sắc em không còn như trước nữa, dù cho em....." Lưu Diệu Văn ngập ngừng, những cụm từ sau đó cậu dường như muốn nhưng cũng không muốn nói ra.
"Suỵt!" Ngón tay thon dài của Tống Á Hiên chặn lại trước đôi môi của Lưu Diệu vì anh không muốn cậu nói ra bất cứ lời tiên đoán tồi tệ nào về tương lai của mình nói đúng hơn là anh không muốn cậu có suy nghĩ rằng tương lai sẽ tồi tệ ra sao. "Anh nguyện ý."
"Anh hứa rồi đó? Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau." Lưu Diệu Văn giơ ngón út mình ra muốn cùng Tống Á Hiên móc ngoéo.
Tống Á Hiên toang nói ra cụm từ "ấu trĩ" nhưng nhìn thấy ánh mắt lấp lánh ánh sao của chú cún to lớn kia, anh không nỡ khiến đôi mắt ấy phải cụp xuống một giây nào vì thất vọng hay nói cách khác không nỡ nhìn thấy cậu buồn nên anh đã lặng lẽ nuốt cụm từ ấy xuống bụng để axit trong dạ dày tiêu hóa nó đi.
"Ừm, anh hứa sẽ bên Lưu Diệu Văn trọn đời." Tống Á Hiên đưa ngón út lên, hai ngón út cuộn chặt lại với nhau dưới ánh nắng hoàng hôn nhè nhẹ chiếu qua khe cửa sổ phòng bệnh.
Đó chính là ước hẹn của đôi ta:
Vĩnh viễn không xa rời.
Quay lại với Lưu Diệu Văn, cậu bây giờ vô cùng vui sướng, cuối cùng cũng lừa được con người ta vào lưới rồi, cuối cùng "cá" của lọt lưới. Cậu thầm nghĩ: *Kế hoạch theo đuổi người thương của Hân ca thật hay, từ đầu đến cuối đều trơn tru, không có chút sơ hở nào bị Tống Á Hiên phát hiện cả. Hân ca vĩnh viễn là thần. Lần này thiệt cho anh rồi, tiểu bảo bối nhi.*
Cũng vào tối ngày hôm đó, trên weibo của Lưu Diệu Văn:
"Bệnh nhân @Tống Á Hiên. [Ảnh] [Ảnh]"
Một tấm là khi ở trong bệnh viện, Lưu Diệu Văn đã tự tay selfie một tấm cùng Tống Á Hiên sau khi xác định chính thức ở bên nhau. Sau khi chụp xong, Lưu Diệu Văn còn thầm cảm thán: Không ngờ mình băng bó như thế nhưng lên hình vẫn đẹp trai phết.
Tấm còn lại là chụp một tấm polaroid, trong đó là một cậu thiếu niên mặc áo len dày cộm trắng đang mỉm cười dịu dàng với máy ảnh.
Phần bình luận:
1st floor: Ôi Lưu Diệu Văn đẹp trai quá!
2nd floor: Lưu Diệu Văn làm gì mà thương tích đầy người thế kia?
3rd floor: Văn ca lại tag học trưởng Tống à?
4th floor: Đồng ý với lầu trên.
5th floor: +1
6th floor: Weibo Lưu Diệu Văn là tài sản chung của hai người à?
7th floor: +1
8th floor: Tống học trưởng đẹp trai!!!
9th floor: +1
10th floor: Có ai để ý tấm thứ hai Lưu Diệu Văn cười đặc biệt ôn nhu không?
11th floor: Là đang nhìn máy ảnh cười hay là đang nhìn người nhiếp ảnh gia thế?
12th floor: Nam khôi Lưu x Học trưởng Tống là real nha quí vị.
13th floor: Trường ta là có thuyền mới rồi?
14th floor: Lâu rồi giờ lầu trên mới biết à?
15th floor: +1
16th floor: Trước giờ tôi theo đuổi học trưởng Tống nhưng mà toàn phải ngụ trú tại tường nhà Lưu Diệu Văn vì vị nhà tôi chỉ thích ké weibo chứ không thích đăng...
17th floor - 23th floor: +1
24th floor: Ở đây toàn theo đuổi học trưởng Tống à? Tôi nhớ không lầm đăng là tường nhà Lưu Diệu Văn.
25th floor: Có tôi theo đuổi Lưu Diệu Văn này!
26th floor: Tôi nữa!
27th floor - 34th floor: +1
35th floor: Thôi quý vị, hai người đó là của nhau đấy! Đừng giành nữa.
36th floor: Đúng thế, Lưu Diệu Văn đăng 10 bài hết 9 bài là tag học trưởng Tống rồi.
37th floor: Đúng vậy! Đúng vậy!
38th floor - 42th floor: +1
43th floor: (Hân ca - fan cứng) Không ai để ý là "Bệnh nhân" có chữ cái đầu giống với "Bên nhau" à? Thế là người anh em của tôi công khai rồi ư?
44th floor: Hân đại ca nhà chúng ta biết chuyện gì ư?
45th floor: Hân đại ca đã lên tiếng rồi thì chắc chắn không phải giả đâu.
46th floor: Thế là tui vừa bắt lên thuyền thì couple đã real rồi.
47th floor: Ship cái quần gì nữa. Người ta real luôn rồi...
48th floor - 52th floor: +1
53th floor: Nam khôi trong lòng tôi vỡ mộng khóc ròng
54th floor - 65th floor: khóc ròng
66th floor: Tôi đến khóc vì học trưởng của tôi đã có chủ khóc ròng
67th floor - 80th floor: Tôi cũng thế khóc ròng
81th floor: Còn tôi đến để chúc phúc cho hai người họ. trái tim
82th floor - 89th floor: +1
90th floor: Vậy là công khai thật hả mọi người?
91th floor - 98th floor: Là thật.
99th floor: (Tống Á Hiên) Là thật 🐷
100th floor: (Lưu Diệu Văn - Chủ bài viết) Là thật. Cả hai chính chủ đều đã xác nhận. Mọi người đều đã biết chúng tôi là của nhau rồi đó. Thế nên ngưng bàn luận tại đây được rồi nha. [Ảnh]
(Chủ bài viết đã tắt tính năng bình luận)
Trong ảnh là hai bàn tay một lớn một nhỏ mười ngón đan vào nhau cũng chứng minh cho họ ở bên nhau thật rồi!
- END -
TO BE CONTINUED...
P/s: Tiện thể, mừng kỉ niệm tròn 4 tháng "Wedding" của hai bé~ *tung bông*
[04.05.2021 - 04.09.2021]

Comentários